Posted in Tin Tức

Hào hùng 70 năm ngày Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (2/9/1945-2/9/2015)

bd1-2541-1441153208

       Đúng 7 giờ ngày 2/9/2015, Lễ mít tinh, diễu binh, diễu hành kỷ niệm 70 năm ngày Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã được long trọng tổ chức tại Quảng trường Ba Đình lịch sử, Thủ đô Hà Nội. Đây là lễ kỷ niệm trọng đại của dân tộc thu hút sự quan tâm đặc biệt của nhân dân cả nước, đồng bào ta ở nước ngoài và cả dư luận quốc tế.

       Kỉ niệm 70 năm ngày Quốc khánh  cũng là dịp để người dân Thủ đô nói riêng và đồng bào cả nước nói chung được sống lại trong không khí những ngày mùa thu lịch sử 70 về trước, hồi tưởng lại những giây phút liêng thiêng cho sự ra đời của một nước Việt Nam độc lập mang tên nhà nước Việt Nam dân chủ cộng hòa (nay là nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam). Đó cũng là dịp dân tộc ta bày tỏ lòng kính trọng và biết ơn vô hạn đến Người cha già của dân tộc, thiên tài của thế kỷ XX, Người đã đưa dân tộc ta bước ra khỏi bùn lầy nô lệ trở thành những chủ nhân thực sự của một đất nước độc lập. Kỷ niệm 70 năm ngày Quốc khánh là dịp để dân tộc Việt Nam bày tỏ tinh thần đoàn kết toàn dân tộc vượt qua mọi thách thức của thời đại để thực hiện thắng lợi hai nhiệm vụ chiến lược quan trọng là xây dựng và bảo vệ vững chắc Tổ quốc Việt Nam Xã hội chủ nghĩa. Đồng thời, đó cũng là cơ hội cho Việt Nam “quảng bá” hình ảnh một đất nước Việt Nam giàu đẹp, đang trên đà phát triển mạnh mẽ ra với bạn bè quốc tế.

       Hôm nay, trong dịp Lễ mít tinh, diễu binh, diễu hành, người dân Hà Nội nói riêng và người dân cả nước nói chung đã và đang được sống trong những giây phút hào hùng và hạnh phúc của mùa thu 70 năm về trước. Ở đâu, người ta cũng dễ dàng bắt gặp không khí hào hứng, hồ hởi của người dân chờ đón ngày lễ trọng đại này. Người dân Hà Nội đã có một đêm không ngủ trên những tuyến đường nơi mà đoàn diễu binh diễu hành sẽ đi qua; nhiều tuyến phố chật kín người dân có mặt từ sáng sớm; hàng ngàn người dân các địa phương lân cận cũng theo dòng người đổ về Hà Nội để được tận mắt chứng kiến và sống trong không khí trọn vẹn của ngày độc lập… Tất cả đã tạo nên một dấu ấn rất riêng, rất đặc biệt cho Lễ kỷ niệm ngày Quốc khánh 2/9 năm nay.

nguyenthaihoc1-7838-1441153008

       Trong diễn văn mít tinh kỉ niệm 70 năm ngày Quốc khánh, Chủ tịch nước Nguyễn Tấn Sang đã nhấn mạnh sự ra đời của nhà nước Việt Nam dân chủ cộng hòa 70 năm về trước là một dấu ấn lịch sử quan trọng, là “một mốc son chói lọi trong lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc ta, là thắng lợi vĩ đại của nhân dân, đập tan chế độ áp bức bóc lột của thực dân phong kiến, giành chính quyền về tay nhân dân. Nhân dân từ thân phận nô lệ đã đứng lên làm chủ đất nước. Đất nước bước vào kỷ nguyên mới – kỷ nguyên độc lập dân tộc và CNXH”.

ongsang-1532-1441153327

      Đồng thời, Chủ tịch nước cũng chỉ rõ “chiến thắng lịch sử đó là do kết hợp sức mạnh dân tộc và thời đại cùng trí tuệ Hồ Chí Minh. Cả dân tộc đã bền bỉ kháng chiến, nhất tề vùng lên khởi nghĩa”. Đó là sự khẳng định về những ý nghĩa lớn lao về ý nghĩa của ngày Quốc khánh đối với dân tộc Việt Nam. Trước những vấn đề phức tạp nảy sinh hiện nay, đặc biệt là hoạt động chống phá Việt Nam của các thế lực thù địch nước ngoài và những vấn đề phức tạp trên Biển Đông, Chủ tịch nước chỉ rõ quyết tâm của toàn dân tộc Việt Nam trong bảo vệ Đảng, Nhà nước, bảo vệ độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc.

bt-5734-1441154583

      Lễ diễu binh, diễu hành năm nay cũng thu hút sự quan tâm của quần chúng nhân dân, một lực lượng lớn lên tới hơn 30.000 người đã được huy động cho hoạt động này. Theo Thiếu tướng Nguyễn Văn Luận, Cục phó Quân huấn (Bộ tổng Tham mưu) cho biết, sẽ có 30.000 người tham gia lễ diễu binh, diễu hành, gồm lực lượng vũ trang nhân dân (quân đội, công an, du kích, dân quân, tự vệ), lực lượng quần chúng đại diện các thành phần, như: cựu chiến binh, công nhân, nông dân, trí thức, doanh nhân, thanh niên, phụ nữ và các dân tộc Việt Nam. Đây là lực lượng tham gia đông đảo nhất từ trước đến nay. Với sự chuẩn bị kỹ càng và công phu, các khối diễu binh, diễu hành đã tạo thêm sự trang nghiêm, hào hùng cho Lễ kỷ niệm ngày Quốc khánh của dân tộc.

       Trong không khí những ngày mùa thi lịch sử, Lễ kỉ niệm ngày Quốc khánh 2/9 hôm nay đã “lay động” vào trong sâu thẳm trái tim của người dân Việt Nam, làm lan tỏa cảm xúc tự hào trên mỗi gương mặt, nụ cười của người dân đất Việt. Tự hào là xúc cảm xuyên suốt và kết nối mọi người dân trong dịp lễ trọng đại này. Kỷ niệm 70 năm ngày Quốc khánh cũng là dịp để người dân thêm tự hào về Đảng Cộng sản Việt Nam, về Chủ tịch Hồ Chí Minh, là dịp để củng cố thêm ý thức tự tôn dân tộc, tinh thần đoàn kết trong xây dựng và bảo vệ Tổ quốc

        M.Q

Advertisements

21 thoughts on “Hào hùng 70 năm ngày Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (2/9/1945-2/9/2015)

  1. Lễ mít tinh, diễu binh, diễu hành kỷ niệm 70 năm Quốc khánh 2/9 đã diễn ra hết sức thành công, thời tiết ủng hộ, lòng người ủng hộ. Sau buổi tổng duyệt trong mưa tầm tã tối 29, nhân dân càng hiểu được quyết tâm của những người được vinh dự tham gia diễu binh diễu hành, và đoàn diễu hành cũng hiểu được tấm lòng mong đợi của nhân dân. Vào ngày lễ trọng đại của dân tộc, tình cảm quân dân hòa làm một, tất cả cùng đồng lòng hướng về Ba Đình lịch sử và trong mỗi người đều có chung một tâm trạng, đó là lòng yêu nước, lòng tự hào dân tộc và niềm hãnh diện được là một người con đất Việt.

  2. Nói thôi chẳng thể nào thể hiện được đầy đủ không khí của ngày hôm nay, phải hòa vào từng dòng người dân đi mừng quốc khánh mới thấy được hết cái không khí trọng đại mà cả đất nước ngóng chờ, từng đoàn người cứ nườm nượp kéo nhau về quảng trường, xung quanh những đoạn đường có đoàn diễu binh diễu hành đi qua chỉ cố kiếm cho mình một chỗ đứng đẹp để có thể thấy được các đoàn đi qua.

    1. Vâng hãy luôn tự hào về chiến công của dân tộc chúng ta các bạn nhé
      Nhiều thứ mà chúng ta đang được hưởng ngày hôm này hoàn toàn là nhờ công của những cha anh đi trước
      Điều đó chúng ta phải ghi nhận và biết ơn họ…
      Cảm thấy tự hào ngày quốc khánh của đất nước ta

  3. 70 năm Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam là một mốc son đáng nhớ của dân tộc. Để kỉ niệm cho buổi lễ trọng đại này, Đảng, Nhà nước và nhân dân đã chuẩn bị kĩ lưỡng để thấy được một Việt Nam thực sự anh hùng, vững mạnh. Những khối đoàn đẹp mắt, những sắc màu đại diện cho mọi lĩnh vực, dân tộc chính là thể hiện một tinh thần đoàn kết gắn bó của dân tộc Việt Nam. Sẽ không có kẻ thù nào có thể lấy đi độc lập của dân tộc ta một lần nữa.

  4. VIỆT NAM DƯỚI ‘THỜI ĐẠI HỒ CHÍ MINH’

    “Nếu cứ đinh ninh rằng – hay tệ hơn, huênh hoang cho rằng – VN đang sống dưới ‘một thời đại rực rỡ nhất’ – hoặc cứ mãi ‘gặm nhấm quá khứ’, ru ngủ chính mình bằng những ‘thắng lợi’, ‘kỳ tích’, ‘thành tựu’ trong quá khứ – 10, 20 hay 30 năm nữa đất nước vẫn cứ tụt hậu, thua kém so với các nước trong vùng”

    “Đáng nói và trớ trêu hơn, quốc gia đe dọa, xâm hại độc lập, chủ quyền của Việt Nam trong hơn 40 năm qua và hiện tại không ai khác là Trung Quốc – quốc gia cùng chung ý thức hệ ‘cộng sản’ và là ‘láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt’ của Việt Nam”

    “Nhưng những gì mà ĐCS gọi là ‘đổi mới’ thực ra chẳng có gì mới đối với nhiều nước trong khu vực khác. Chẳng hạn, mô hình kinh tế thị trường đã được Singapore, Malaysia hay Hàn Quốc tiến hành từ 20 hay thậm chí 30 năm trước”
    – TS. Đoàn Xuân Lộc

    Phát biểu dịp Việt Nam kỷ niệm 125 năm Ngày sinh Hồ Chủ tịch cách đây hơn ba tháng, ông Nguyễn Phú Trọng cho rằng ‘thời đại Hồ Chí Minh là một thời đại rực rỡ nhất trong lịch sử dân tộc Việt Nam, là kỷ nguyên độc lập tự do và chủ nghĩa xã hội’.

    Dù Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam không nêu cụ thể, có thể nói ‘thời đại’ ấy được bắt đầu từ ‘cách mạng tháng Tám và việc thành lập Nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà’ cách đây 70 năm. Vì theo ông, dưới sự lãnh đạo của Chủ tịch Hồ Chí Minh và Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCS), ‘cách mạng’ Việt Nam đã ‘đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác’ và ‘thắng lợi’ đầu tiên được ông nhắc đến là thắng lợi của hai sự kiện này.
    ‘Rực rỡ, sáng ngời’?

    Trong số những hoạt động ‘kỷ niệm 70 năm Cách mạng tháng Tám và Quốc khánh’ ở Việt Nam năm nay cũng có một chương nghệ thuật đặc biệt với chủ đề “Việt Nam – Thời đại Hồ Chí Minh”, diễn ra vào tối 2/9 tại Trung tâm hội nghị quốc gia Mỹ Đình.

    Chương trình nghệ thuật ấy cũng như diễn văn của lãnh đạo Việt Nam tại lễ kỷ niệm hai biến cố đó vào ngày 2/9 tới hay các bài viết, phát biểu khác của quan chức Việt Nam vào dịp này chắc chắn cũng nhắc lại những ‘mốc son chói lọi’, ‘thắng lợi vĩ đại’, ‘chiến thắng lừng lẫy’, ‘kỳ tích vẻ vang’ hay những ‘thành tựu to lớn’ của Việt Nam dưới ‘thời đại Hồ Chí Minh’ trong 70 năm qua.

    Trong những ‘thắng lợi’, ‘thành tựu’ ấy – như ông Nguyễn Phú Trọng nêu trong diễn văn của mình vào ngày 19/05/2015 – còn có ‘thắng lợi của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp’, ‘thắng lợi vĩ đại của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước’ và ‘thắng lợi bước đầu với những thành tựu to lớn, có ý nghĩa lịch sử của công cuộc đổi mới’.

    Theo ông Trọng, ‘với những thắng lợi đó, Việt Nam từ một nước thuộc địa nửa phong kiến đã trở thành một quốc gia độc lập, tự do’; ‘nhân dân Việt Nam từ thân phận nô lệ đã trở thành người làm chủ đất nước, làm chủ xã hội; đất nước Việt Nam từ nghèo nàn, lạc hậu […] trở thành một nước đang phát triển có thu nhập trung bình, có vị thế ngày càng quan trọng trên thế giới’.

    Đó cũng là lý do ông cho rằng ‘dân tộc Việt Nam chưa bao giờ có được cơ đồ như ngày nay, triển vọng phát triển rất tươi sáng’ và coi ‘thời đại Hồ Chí Minh là thời đại rực rỡ nhất trong lịch sử Việt Nam’.

    Thực sự rất khó dựa vào những tiêu chí, sự kiện, ‘thắng lợi’ trên để nói rằng Việt Nam ‘thời đại Hồ Chí Minh rực rỡ’ hơn những thời đại trước của Việt Nam vì các giai đoạn, thời đại lịch sử rất khác nhau.

    Hơn nữa, với xu hướng phát triển chung của nhân loại, một thời đại sau phát triển hơn một thời đại trước cũng không có gì là quá lạ, đáng khen.

    Nhưng nếu nhìn lại Việt Nam trong 70 năm qua và đặc biệt khi so sánh Việt Nam với các nước khu vực khác cùng thời gian ấy, có thể thấy rằng mọi chuyện ở Việt Nam kể từ ‘Cách mạng tháng Tám’ năm 1945 – khi Việt Minh hay những người Cộng sản lên nắm quyền – không phải lúc nào cũng ‘tươi sáng’, ‘rực rỡ’ hay ‘kỷ nguyên độc lập tự do và chủ nghĩa xã hội’ mà Việt Nam đã và đang trải qua không hoàn toàn tốt đẹp như lãnh đạo, quan chức Việt Nam ca ngợi, tuyên truyền.

    Chiến tranh, xung đột?

    Không lâu sau khi ‘Cách mạng tháng Tám thành công’ và ‘nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà ra đời’, Việt Nam đã phải đương đầu với ‘cuộc chiến chống Pháp’, rồi cảnh Bắc-Nam chia cắt và sau đó là ‘cuộc chiến chống Mỹ’.

    Riêng ‘cuộc chiến chống Mỹ cứu nước’ cũng là cuộc chiến huynh đệ tương tàn, cướp đi mấy triệu người Việt và đến giờ những chia rẽ, hận thù, vết thương cuộc chiến đó gây nên vẫn chưa được hoàn toàn hàn gắn, hòa giải, chữa lành.

    Là người Việt Nam, không ai lại muốn hay chấp nhận bất cứ sự can thiệp, xâm chiếm, đô hộ của bất cứ một ngoại bang nào, dù với bất cứ lý do hay trên danh nghĩa gì. Là người Việt, chắc ai cũng tự hào về truyền thống chống ngoại xâm, dựng và giữ nước của dân tộc mình.

    Nhưng khi có cơ hội tiếp cận với nhiều sử liệu mới, xác đáng hay có một cái nhìn tổng quan, đa chiều hơn về lịch sử của đất nước, của các nước khu vực và của thế giới, chắc cũng có không ít người tự hỏi tại sao cùng bị thực dân phương Tây đô hộ và Nhật chiếm đóng, không một quốc gia nào ở Đông Nam Á lại rơi vào một giai đoạn xung đột, chia cắt, tang thương như Việt Nam sau năm 1945?

    Vẫn biết rằng bối cảnh của Việt Nam ít hay nhiều khác bối cảnh của các nước Đông Nam Á như Indonesia hay Malaysia trước và sau năm 1945, chắc cũng có người thắc mắc tại sao những quốc gia phi cộng sản này có thể giành và giữ độc lập của mình mà không phải trải qua những xung đột, cuộc chiến đẫm máu như Việt Nam?

    Ngoài hai cuộc chiến trên, Việt Nam cũng có chiến tranh biên giới 1979 và hải chiến Trường sa 1988 với Trung Quốc. Có điều, khác với cuộc chiến chống Pháp và chống Mỹ, hiện tại hai cuộc chiến với quốc gia Cộng sản này không được giới lãnh đạo Việt Nam nhắc đến hay chính thức cho tưởng nhớ.

    Trước đó, vào năm 1958 – khi Hà Nội có quan hệ mật thiết ‘môi hở răng lạnh’ với Bắc Kinh – ông Phạm Văn Đồng, Thủ tướng của Việt Nam Dân chủ Cộng hòa lúc đó, đã ký một công hàm ngoại giao ‘ghi nhận và tán thành’ bản tuyên bố của Trung Quốc về hải phận 12 hải lý của quốc gia này. Dù mục đích, nội dung, giá trị của nó là gì, công hàm ấy đang được Trung Quốc tận dụng triệt để trong tranh chấp biển đảo hiện tại với Việt Nam.

    Cũng chính quốc gia Cộng sản này đã tiến hành hải chiến Hoàng sa năm 1974 và từ đó đến giờ có vô số hành động khiêu khích, hung hăng, mạnh bạo nhằm lấn chiếm vùng biển thuộc chủ quyền của Việt Nam.

    Nhắc lại những sự kiện trên để thấy, dù nguyên nhân sâu xa là gì, kể từ Cách mạng tháng Tám năm 1945, Việt Nam đã phải đối diện với nhiều cuộc chiến, xung đột và độc lập, chủ quyền của mình không phải lúc nào cũng được tôn trọng, toàn vẹn.

    Đáng nói và trớ trêu hơn, quốc gia đe dọa, xâm hại độc lập, chủ quyền của Việt Nam trong hơn 40 năm qua và hiện tại không ai khác là Trung Quốc – quốc gia cùng chung ý thức hệ ‘cộng sản’ và là ‘láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt’ của Việt Nam.
    Khủng hoảng, sai lầm?

    Khi nhìn lại lịch sử Việt Nam kể từ 1945, giới lãnh đạo ĐCS Việt Nam thường chỉ nhắc đến hay nhấn mạnh hoặc ca ngợi ‘thắng lợi’ của ‘Cách mạng tháng Tám’, của cuộc chiến chống Pháp, chống Mỹ và ‘công cuộc đổi mới’ từ năm 1986. Nhưng họ thường né tránh, phủ nhận những khó khăn, khủng hoảng, thất bại do những đường lối sai lầm của họ gây nên.

    Chủ trương, chương trình cải tạo và xây dựng ‘xã hội chủ nghĩa’ mà Đảng Cộng sản tiến hành ở miền Bắc sau 1954 và trên cả nước sau 1975 đã thất bại, dẫn đến những hậu quả vô cùng tệ hại cho đất nước và người dân, không chỉ về mặt kinh tế mà còn về mặt xã hội, đạo đức.

    Chẳng hạn chương trình ‘Cải cách ruộng đất’ ở miền Bắc hay chủ trương ‘đấu tranh giai cấp’ đã gây nên chia rẽ, hận thù, phân biệt đối xử, làm đảo lộn trật tự gia đình, xã hội.

    Cũng vì học thuyết, chủ trương sai lầm đó, giớ trí thức, nhân sĩ yêu nước bị khinh rẻ, đàn áp – như trong vụ ‘Nhân văn Giai phẩm’ hay vụ án ‘Xét lại chống Đảng’.

    Rồi khi – và nhiều năm sau khi – ‘miền Nam được hoàn toàn giải phóng’ và đất nước được thống nhất cũng là thời điểm mấy triệu người Việt lần lượt liệu mạng bỏ nước ra đi.

    Họ chấp nhận đánh đổi tất cả – ngay cả mạng sống của mình, người thân của mình – vì trong những năm tháng ấy họ cảm thấy không được tự do, không đủ ăn, đủ mặc, không có tương lai, không có hy vọng khi sống trên quê hương, đất nước của mình.

    Trong lịch sử Việt Nam – và thậm chí hiếm khi trong lịch sử thế giới – lại có làn sóng người vượt biển, vượt biên để tị nạn nước ngoài đông và thê thảm như vậy.

    Vì những sai lầm về đường lối làm đất nước rơi vào khủng hoảng, cô lập, kinh tế kiệt quệ, người dân cơ cực, năm 1986, Đảng Cộng sản buộc phải đổi mới về kinh tế và đối ngoại.

    Chính sự đổi mới đó đã làm thay đổi hình ảnh của Việt Nam và cải thiện đời sống của người dân. Việt Nam đã thoát cảnh đói nghèo; từ một trong những nước nghèo nhất trên thế giới, Việt Nam đã trở thành một quốc gia có thu nhập trung bình (thấp).

    Vì thế, không có gì là ngạc nhiên khi nói về những ‘thành tựu to lớn’ dưới ‘thời đại Hồ Chí Minh’ hay những ‘thắng lợi’ trong ‘kỷ nguyên’ mới ở Việt Nam, giới lãnh đạo, quan chức của Việt Nam luôn nhấn mạnh, ca ngợi ‘công cuộc đổi mới’ này.

    Không ai phủ nhận rằng nhờ chương trình đổi mới đó, vị thế, kinh tế của Việt Nam, đời sống của người dân Việt Nam đã tốt hơn rất nhiều so với trước năm 1986.

    Nhưng những gì mà ĐCS gọi là ‘đổi mới’ thực ra chẳng có gì mới đối với nhiều nước trong khu vực khác. Chẳng hạn, mô hình kinh tế thị trường đã được Singapore, Malaysia hay Hàn Quốc tiến hành từ 20 hay thậm chí 30 năm trước. Vì vậy, những quốc gia này đã vượt xa Việt Nam.
    Đất nước tụt hậu?

    Hơn nữa, dù thoát cảnh đói nghèo, Việt Nam hiện giờ cũng chỉ là một nước có thu nhập trung bình thấp và sau 30 năm ‘đổi mới’, Việt Nam vẫn không thể bắt kịp nhiều nước trong khối ASEAN.

    Điều đáng nói là nếu so sánh với nhiều nước trong khối ASEAN, mức độ phát triển về kinh tế của Việt Nam trong giai đoạn ‘đổi mới’ không ấn tượng như giới lãnh đạo, quan chức Việt Nam thường ca ngợi.

    Chẳng hạn, theo số liệu của Quỹ tiền tệ quốc tế, trong giai đoạn từ năm 1986 đến năm 2015, thu nhập bình quân đầu người ở Việt Nam chỉ tăng khoảng bốn lần (từ 556 USD lên 2,234 USD).

    Trong khi đó, cùng khoảng thời gian ấy, con số đó ở Singapore tăng hơn tám lần (từ 6,864 USD lên 57,442 USD), Malaysia tăng hơn bảy lần (từ 1,711 USD lên 12,418 USD), Thái Lan tăng bảy lần (từ 813 USD lên 5,704 USD), Indonesia tăng gần sáu lần (từ 611 USD lên 3,529 USD) và Philippines tăng hơn năm lần (từ 590 USD lên 3,279 USD).

    Việt Nam tụt hậu so với những quốc gia trong vùng phần lớn vì trong giai đoạn được coi là ‘đổi mới’, giới lãnh đạo Việt Nam đã không có những cải cách thích hợp, thiết thực, toàn diện. Thực ra, Việt Nam chỉ cải cách nửa vời – theo ‘kinh tế thị trường’ nhưng lại ‘định hướng xã hội chủ nghĩa’.

    Vì cải cách kinh tế không triệt để và đặc biệt không có những thay đổi đáng kể về chính trị, thể chế Việt Nam hiện đang thua nhiều nước ASEAN về nhiều mặt khác.

    Các chỉ số quốc tế – như chỉ số cạnh tranh quốc gia, dân chủ, minh bạch – đều xếp Việt Nam sau Indonesia, Malaysia, Philippines, Singapore và Thái Lan.

    Cách đây mấy tháng, chính Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng phải thừa nhận rằng Việt Nam đứng chót trong nhóm ASEAN-6 (Brunei, Indonesia, Malaysia, Philippines, Thái Lan và Singapore), ‘thậm chí có lĩnh vực còn thấp hơn Lào, Campuchia, Myanmar’ – ba nước được coi là kém phát triển nhất trong khối.

    Một trong những lĩnh vực mà Việt Nam xếp sau ba quốc gia đó là tự do báo chí.

    Nói thế để thấy so với các nước khu vực khác, Việt Nam ‘dưới thời đại Hồ Chí Minh’ hay trong ‘kỷ nguyên độc lập tự do và xã hội chủ nghĩa’, không thực sự giàu mạnh, minh bạch, dân chủ và tự do.

    Chẳng hạn, những quyền bình đẳng, quyền tự do được nhấn mạnh trong Tuyên ngôn độc lập Hồ Chủ tịch đọc ngày 2/9/1945 hay những quyền căn bản khác như quyền tự do ngôn luận, tự do lập hội được nêu tại ‘Quốc dân Đại hội’ diễn ra tại Tân Trào trong hai ngày 16-17/8/1945 nay vẫn chưa được hoàn toàn biến thành hiện thực.

    Đến giờ người dân vẫn bị bỏ ngoài cuộc, không có tiếng nói gì trong các vấn đề hệ trọng của đất nước – như bầu chọn lãnh đạo hay hoạch định, thực hiện đường lối, chính sách. Tất cả mọi chuyện đều do ĐCS – hay nói đúng hơn những nhân vật cao cấp, Bộ Chính trị hay Ban chấp hành Trung ương của ĐCS – quyết định.

    Nói cách khác, nhân dân Việt Nam chưa thực sự ‘trở thành người làm chủ đất nước, làm chủ xã hội’ như ông Nguyễn Phú Trọng và các lãnh đạo, quan chức khác của Việt Nam biện bạch.

    Sự tụt hậu, thua kém của Việt Nam so với các nước trong vùng càng ngày càng khiến nhiều người cho rằng Việt Nam cần phải có một ‘đổi mới’ khác – hay ‘đổi mới lần hai’ – và thời điểm thuận lợi cho một thay đổi như vậy là Đại hội XII của ĐCS Việt Nam vào năm tới.

    Nhưng một cuộc đổi mới như thế chỉ có thể xẩy ra nếu giới lãnh đạo Việt Nam dám can đảm thừa nhận những yếu kém, trì trệ của đất nước mình cũng như những nguyên nhân sâu xa dẫn đến sự trì trệ đó và có quyết tâm đưa Việt Nam theo kịp các nước phát triển trong khu vực.

    Còn nếu cứ đinh ninh rằng – hay tệ hơn, huênh hoang cho rằng – Việt Nam đang sống dưới ‘một thời đại rực rỡ nhất’ – hoặc cứ mãi ‘gặm nhấm quá khứ’, ru ngủ chính mình bằng những ‘thắng lợi’, ‘kỳ tích’, ‘thành tựu’ trong quá khứ – 10, 20 hay 30 năm nữa đất nước vẫn cứ tụt hậu, thua kém so với các nước trong vùng.

    TS. Đoàn Xuân Lộc

  5. 70 NĂM KHÔNG RỚT GIÁ
    (01 tháng 09 2015)

    Những tiếng trống trường ngày nhập học năm nay sẽ tịt hết cả.

    Chủ đề cuộc hội thảo ngày 28/8/2015 tại Thủ Đô Vì Hoà Bình chứa 5 cặp từ vang động chẳng khác nào mấy vụ nổ liên hoàn mới đây ở Thiên Tân & Liêu Ninh: Tuyên Ngôn/Độc Lập/Giá Trị/Dân Tộc/Thời Đại.

    Hãy điểm qua từng cặp, hoặc cặp đôi, xem sao…

    Một là, bản Tuyên Ngôn 1945, theo PGS. TS Phạm Ngọc Anh, đã “lên án đanh thép tội ác của chế độ thực dân, phát-xít ở Việt Nam”. Thật vậy, “không ai chối cãi được”, rằng, trong bản văn gồm 1018 từ thần thoại đó đã tích luỹ đến 430 từ lên án đanh thép tội ác của thực dân và phát xít.

    Tức là gần phân nửa nội dung. Chính xác là 43,2396%.

    Thật không thể tin nổi lãnh tụ đản thời đó đã dày công bóp trán (và nhiều thứ khác) để liệt kê/lột trần ra hết cả những tội ác trời không dung đất không tha của bọn mình người dạ thú kia. Tội nặng nhất, theo Tuyên Ngôn, là của Tây thực dân: “Trong 5 năm, chúng dã man bán nước ta hai lần cho Nhật”!

    Phanh phui ra điểm nhấn 43,2396% đó, phải nói chính là công trình gian khổ của PGS. TS Phạm Ngọc Anh.

    Hai là, thành quả Độc Lập đã được tuyên xưng đầy đủ trong bản tuyên ngôn thần thoại đó: “Pháp chạy, Nhật hàng, vua Bảo Đại thoái vị. dân ta đã đánh đổ các xiềng xích thực dân gần một trăm năm nay để gây dựng nên nước Việt Nam độc lập”.

    Không phải là chiến thắng thần thánh thì là gì? Này nhé, giặc Pháp đã chạy, mang theo xích xiềng thực dân của nó; giặc Nhật đã cùng phe Trục đầu hàng phe Đồng Minh, tự huỷ gông cùm phát-xít của nó; và nhà vua cuối cùng của triều Nguyễn đã thoái vị, tức không còn trở ngại nào đáng kể, thì cách mạng ta còn chờ gì mà chẳng tiếm ngôi?

    Khoan nói tới chuyện ai mời bọn nó quay trở lại, PGS. TS Phạm Ngọc Anh mà không vạch trần điểm này thì quả thật khó lòng biết được cái công trạng thần thánh của các lãnh tụ đản trong cuộc đấu tranh gian khó loại trừ biết bao “thế lực thù địch” trong hàng ngũ người VN đấu tranh chống Pháp, để chiếm lấy vị trí độc nhất vào thời điểm lịch sử đó.

    Ba là, Giá Trị Dân Tộc đã được nhấn mạnh trong bản tuyên ngôn thần thoại ấy về kết quả thống kê chính xác ở nhiều cấp bậc nhân dân cao thấp khác nhau: “Toàn dân Việt Nam, trên dưới một lòng, kiên quyết chống lại âm mưu của bọn thực dân Pháp”.

    Nếu không nhờ PGS. TS Phạm Ngọc Anh, khó ai thấy ra tính dân tộc hiển hiện trong đoạn khẳng định này: “Một dân tộc đã gan góc chống ách nô lệ của Pháp hơn tám mươi năm nay, một dân tộc đã gan góc đứng về phe đồng minh chống phát-xít mấy năm nay, dân tộc đó phải được tự do! dân tộc đó phải được độc lập!”.

    Liên Xô chống phát-xít. Liên Xô xúi các thuộc địa chống thực dân. Liên Xô chọn thế Đồng Minh. Ta gan góc y hệt Liên Xô. Quả thật, điều đó đã được khẳng định rõ ràng, có thể nói là lần đầu tiên trong mấy ngàn năm lịch sử nước ta, thông qua bản tuyên ngôn thần thoại vô tiền khoáng hậu đó. Công trình phát hiện cái “giá trị dân tộc” này không phải là nhỏ. Nghĩa là không thua gì những kẻ sĩ nhịp giò bình luận bản văn Bình Ngô Đại Cáo khi xưa, hay bản văn Nam Quốc Sơn Hà trước đó nữa.

    Bốn là, Giá Trị Thời Đại. Thật sự đây mới điểm nhấn của mọi điểm nhấn của PGS. TS Phạm Ngọc Anh.

    Không một ai có thể trình bày khéo hơn TS Anh về cái tính nguyên trạng y xì kéo dài 70 năm của những vấn đề mà bản tuyên ngôn thần thoại đó đề cập tới:

    “Ra đời đã 70 năm, nhưng Tuyên ngôn độc lập vẫn mang tính thời sự sâu sắc cả trên bình diện trong nước và quốc tế. Quyền dân tộc tự quyết và quyền con người, độc lập, chủ quyền và tự do, dân chủ, bình đẳng, hạnh phúc…”.

    Nói cách khác, đó là những bài toán còn nguyên ẩn số, chưa biết bao giờ mới có đáp án: “Tuyên ngôn độc lập thực sự là bản tuyên ngôn bất hủ, có sức sống trường tồn”. Tương tự như lời phán của một lãnh đạo hàng đầu nổi tiếng (?) từng gãi tai rằng không biết đến cuối thế kỷ này có thấy nó không, cho dù đã bảo nó không phải dạng vừa…

    Quan trọng nhất, cái ẩn số sau cùng, không chỉ ở tự thân các vấn đề, mà công khó là ở chỗ PGS TS Phạm Ngọc Anh đã gợi ý cho người theo dõi cuộc hội thảo này phải đọc lại lần nữa và suy nghĩ thêm (cho tới tận cùng rốt ráo) về những mệnh đề cực kỳ sắc bén trong bản tuyên ngôn thần thoại đó:

    Chúng tuyệt đối không cho nhân dân ta một chút tự do dân chủ nào.

    Chúng thi hành những luật pháp dã man.

    Chúng lập ra nhà tù nhiều hơn trường học.

    Chúng thẳng tay chém giết những người yêu nước thương nòi của ta.

    Chúng tắm các cuộc khởi nghĩa của ta trong những bể máu.

    Chúng ràng buộc dư luận, thi hành chính sách ngu dân.

    Chúng dùng thuốc phiện, rượu cồn để làm cho nòi giống ta suy nhược.

    Chúng bóc lột dân ta đến tận xương tủy.

    Chúng cướp không ruộng đất, hầm mỏ, nguyên liệu.

    Chúng đặt ra hàng trăm thứ thuế vô lý.

    Chúng không cho các nhà tư sản ta ngóc đầu lên.

    Chúng bóc lột công nhân ta một cách vô cùng tàn nhẫn….

    Ở đây, câu hỏi cốt lõi mà PGS. TS Phạm Ngọc Anh khéo léo gợi ý cho người theo dõi buổi hội thảo này tự vấn chỉ 3 từ:

    CHÚNG LÀ AI?

    Chúng là ai mà bóp nghẹt dạ dày, trí óc và miệng mồm cả dân tộc?

    Chúng là ai mà phóng tay tận diệt bất kỳ ai không chấp nhận CNCS?

    Chúng là ai mà trả thù dã man những người bất đồng chính kiến sau đó?

    Chúng là ai mà thu vét hết cả tài nguyên đất nước vào túi riêng?

    Chúng là ai mà giết dân bằng thuế chồng thuế và án chồng án?

    Chúng là ai mà bóp nghẹt mọi đường tiến của dân tộc?

    Chúng là ai mà chỉ trong vài thập niên, đã bán nước VN ba lần cho Tàu cộng, (thông qua công hàm 1958 & hai mật nghị Thành Đô lẫn Bắc Kinh)?

    Chúng là ai mà tuyền những tội ác trời không dung đất không tha, hơn cả bọn mình người dạ thú kia, hơn cả lũ thực dân lẫn phát-xít gộp lại?

    Câu trả lời, phải chăng nằm nguyên trên Sa-pô in đậm của bản tin về buổi hội thảo: Sáng 28.8, tại Hà Nội, Viện Hồ Chí Minh và các lãnh tụ của Đảng phối hợp với Bảo tàng Hồ Chí Minh và Khu Di tích Hồ Chí Minh tại Phủ Chủ tịch tổ chức hội thảo khoa học với chủ đề: “Tuyên ngôn độc lập – giá trị dân tộc và thời đại”.

    Thật không thể tin nổi. Có lý nào CHÚNG LÀ HỒ CHÍ MINH VÀ CÁC LÃNH TỤ CỦA ĐẢN?

    Thật không thể nào nói lời cảm ơn PGS. TS Phạm Ngọc Anh cho đến tận lòng hết dạ, về kết quả cuộc hội thảo tài tình cực khéo này.

    31/8/2015 – Kỷ niệm Ngày Độc Lập của 4 nước: Malaysia (1957), Trinidad & Tobago (1962), Kirgizstan (1991). Nhớ Vương phi Diana của Anh Quốc được hoàn toàn tự do độc lập (1997).

    Đinh Tấn Lực
    (Posted by Dân Luận)

  6. 70 năm bằng tuổi đời của một người, so với công cuộc xây dựng của 1 đất nước thì vẫn còn là ngắn. Với bối cảnh chính trị quốc tế xoay vần liên tục, sự đổ vỡ của Liên Xô, những toan tính của Trung Quốc – đồng chí nhưng sẵn sàng đâm dao sau lựng, sự cấm vận của Mĩ tới tận những năm 90 mới được xóa bỏ, những bỡ ngỡ trước làn sóng ào ạt tràn vào của các chính sách mở cửa, sự xâm lấn cả về văn hóa và kinh tế, các cuộc cách mạng màu, những âm mưu diễn biến hòa bình. Có quá nhiều thách thức bắt Việt nam phải gồng mình đối phó. Mà những di chứng chiến tranh vốn đã là di chưng thì không bao giờ lành ngay tức khắc. Với tôi, Việt nam đã đi qua 70 năm trong chông gai nhưng đầy tự hào.

  7. Công nhận là thích thật đấy , đi học ở Hà Nội năm nay cũng là năm thứ 4 rồi mà đến 2-9 năm nay mới được đi xem diễu binh mừng 2 -9 , chắc là cái khoan diễu binh và bắn đại bác là người dân thích nhất , tiếc nhất là diễu binh không được xem những vũ khí mà Việt Nam có , hóng mãi mà không được

    1. :)))
      Giờ sống trong cảnh hòa bình hạnh phúc này thi chúng ta mới thấy được sự mất mát của cha ông ta ngày xưa là thực sự xứng đáng.
      hãy luôn tự hào là con dân đất Việt các bạn nhé
      Tôi yêu Việt Nam

  8. Hồi nhỏ xem qua ti vi đã thấy thích lắm rồi , nhưng mà quả thực là phải ra tận nơi , cảm nhận được không khí tưng bừng , rất đông người ai ai cũng đều vui mừng , phấn khởi , bên cạnh đó cũng được xem đại lễ chào mừng quốc khánh và cách mạng tháng 8 thành công cũng vô cùng là thích thú , he he!!!

  9. Phải công nhận là vô cùng hoành tráng và đẹp , đây là ngày vui của cả dân tộc Việt Nam chúng ta , ngày quốc khánh mừng độc lập của dân tộc Việt Nam ta , hi vọng rằng trong tương lai chugns ta sẽ gặt hái được nhiều t hơn những thành công hơn nữa , xây dựng một đất nước Việt Nam giàu đẹp hơn

  10. Quốc khánh mồng 2-9 là ngày tết độc lập dân tộc. Toàn Đảng toàn dân ta luôn cùng nhau hướng tới ngày này, Để có được độc lập như hôm nay, bao thế hệ cha ông đã phải ngã xuống, hi sinh để giành tự do cho dân tộc, Vì vậy, chúng ta là thế hệ trẻ cần cố gắng hơn nữa để học tập và rèn luyện sao cho xưngs đáng với công lao to lớn của các thế hệ cha ông.

  11. Lễ kỷ niệm 70 năm ngày quốc khánh nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã diễn ra hết sức thành công, sau nhiều ngày tập luyện gian khổ, những người tham gia diễu binh kỷ niệm đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Mong rằng trong tương lai chúng ta sẽ thành công hơn nữa trong sự nghiệp phát triển và bảo vệ đất nước.

  12. Lễ kỷ niệm diễn ra thật sự rất hoành tráng, với lực lượng đông đảo người diễu binh, tiếng đại bác bắn mở màn, mang lại không khí vui tươi, hứng khởi cho người xem, nhưng vẫn giữ được sự nghiêm trang cần thiết. Chúc cho đất nước ta sẽ tiếp tục phát triển hơn nữa, sẽ sớm sáng ngang tầm với các nước lớn khắp năm châu.

  13. Một ngày trọng đại của đất nước, toàn thể dân tộc Việt Nam, một trong những ngày đáng tự hào nhất trong lịch sử khi chúng ta đánh bại kẻ thù xâm lược hùng mạnh, khẳng định nền độc lập của dân tộc. Lễ kỷ niệm đã mang lại cho chúng ta niềm vui, không khí tưng bừng trong ngày vui lớn của đất nước.

  14. Giờ ngồi nhìn lại những hình ảnh của buổi mít tinh thấy hoành tráng và tự hào quá mọi người à…Ngồi bên ông, nghe ông kể những chiến tích những vất vả của cuộc chiến tranh mà các ông đã trải qua thực sự là đáng tự hào
    Cảm thấy mình thật may mắn khi được sinh ra và lớn lên trên mảnh đất hình chữ S này

  15. Buổi lễ diễu binh diễu hành kỉ niệm 70 năm quốc khánh nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa VIệt Nam đã diễn ra trong không khí trang nghiêm,hùng tráng,điều này đã được tất cả mọi người cũng như bạn bè quốc tế đánh giá cao .đất nước ta đang phát triển và có chỗ đứng vững chắc trên trường quốc tế.mong rằng sẽ có thêm những ngày lễ lớn của dân tộc để thể hiện khí phách và lòng tự hào dân tộc.

  16. 70 năm một chặng đường!
    Ở đó trước sự lãnh đạo sáng suốt của Đảng cộng sản Việt Nam, đưa người dân giành thắng lợi trong các cuộc đấu tranh với đế quốc và thực dân. Từ lầm than áp bức tới với tự do!
    Có lẽ trong lịch sử nước nhà chưa bao giờ xuất hiện cuộc sống mà ở đó người dân làm chủ hoàn toàn. Thắng lợi đã và đang được khẳng định thông qua thành quả xây dựng đât nước hiện nay.
    Thế hệ trẻ hãy cùng chung tay ra sức đưa đất nước vươn tầm ra năm châu. ĐÓ là mục tiêu và động lực để chúng ta cùng chung tay.

  17. Lễ kỷ niệm năm nay nước ta tổ chức thực sự rất hoành tráng, mọi người ở Hà Nội có ai đi xem không? không khí thực sự là rất hào hùng sục sôi, người dân có một dịp vui chơi thư giãn, từ những hoạt động này mà dõi về đất nước. Dân việt mình đoàn kết nhất là khi cùng hướng về một lý tưởng chung, lý tưởng đó chính là đất nước, là quốc gia, là dân tộc.

  18. Cả nước trong những ngày này thực sự rất rực rỡ và sôi động, ở Hà Nội thì có lẽ cảm nhận rõ nhất, ở các tỉnh thành địa phương thì có thể theo dõi trên ti vi cùng với đó là các hoạt động được chính quyền địa phương tổ chức. Hầu như ai cũng theo dõi lễ diễu binh diễu hành, tổ chức rất đẹp và hoành tráng. Chúc mừng ngày quốc khánh!

  19. Mình hôm quốc khánh cũng đã đi xem diễu hành, nói chung là xúc động vô cùng, nhiều người ở các tỉnh xa muốn xem tận mắt đã lặn lội lên tận thủ đô, ăn ngủ ngoài trời suốt đêm để nhận chỗ xem diễu binh. Tinh thần của mọi người thì rất đoàn kết và sục sôi. Đâu đâu cũng tràn ngập một sắc đỏ, nói chung là một ngày rất ý nghĩa

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s